[Truyện] xin đừng hôn em


***
NÀY, ĐỪNG HÔN EM! HÔM NAY EM DÙNG SON TRUNG QUỐC ĐẤY! NUỐT SON LẠI UNG THƯ VÚ CHẾT BÂY GIỜ =))
***

“Tối nay rảnh không?”

“Làm gì?”

“Chị giới thiệu thằng bạn cho em”

“Thôi chị ơi T.T”

“Sao lại thôi? Tuổi cô tập tành yêu đi là vừa rồi, 19 rưỡi rồi đấy!”

“Nhưng mà em ngại”

“Đừng có nhưng mà, tối nay 8h ở T-rex, không đến đừng gọi chị là chị nữa. Bảo đảm lần này có người miệng lưỡi còn thâm hơn cả cô, không bao giờ thua cô được”

Nó ném điện thoại lên giường, vẻ mặt nhăn như khỉ ăn ớt. Cuộc đời nó chắc phải ”có phúc” lắm mới có bà chị họ thích lo chuyện bao đồng thế này. 10 lần được bà í giới thiệu bạn bè gì đó thì 11 lần nó xoắn xít khiến người ta lắc đầu chạy mất, và bà chị lại là người ”thu dọn tàn cuộc” cho nó. Thôi thì (lại) đi cho bà í vừa lòng.

—–

7:45 pm – cafe T-rex

Nó đến sớm 15 phút, chọn bàn cạnh lan can tầng 2 đã quá quen thuộc và gọi một ly Eskimo float. Đảo mắt qua giá sách ở cạnh cầu thang, nó bị thu hút bởi quyển I, Coriander bìa bản tiếng Anh đang nằm im lặng. Quyển sách như có nam châm, còn nó là một khối sắt cỡ lớn đang bị hút lấy.

Săm soi cái bìa sách một lúc lâu, nó mới cầm quyển sách về bàn của mình, và rồi nó giật mình khi có một thằng con trai đang ngồi ở bàn của nó.

– Này!

– Mình quen biết gì nhau à?

– Không quen, nhưng anh đang ngồi bàn của tôi.

– Sao cô biết đây là bàn của cô?

– Ly Eskimo float này là của tôi còn gì?

– Cái tôi đang uống là Grasshoper, có ca cao trắng trong đấy, không tin thì nếm thử đi. Cứ thấy cái gì xanh màu bạc hà thì đều là Eskimo float hết à? Ly Eskimo float của cô ở bàn bên kia kìa!

Nó nhìn sang cái bàn gần đó – hướng mà anh chàng kia hất hàm, mặt dại ra vì quê. Đúng là có một ly xanh màu bạc hà nữa ở bàn bên kia.

Đúng lúc đang lúng túng thì chị nó từ dưới lầu vọt tới rồi rú lên như phải bã:

– Ơ hai đứa quen nhau trước rồi à? Cũng duyên ghê gớm nhể? Thôi đi trước nhé, đằng nào cũng quen biết hết cả rồi cần gì chị nữa!

– Ế…

– Ở lại vui nhé! Cứ từ từ làm quen đi!

Dứt lời, chị nó vọt mất như thể dưới chân có gắn tên lửa, để lại 2 người đang ngơ ngác chẳng hiểu đầu đuôi, đặc biệt là bộ dáng của nó – mồm há hốc và mắt trợn to vì chẳng hiểu mô tê gì. Mãi vài phút sau, tên con trai kia mới mở lời trước

– Ô kỳ làm sao cái bộ rănggggg, cái thò cái thụt đứng lăng nhăngggg, trong mồm rộng thế sao không đứnggggg, đứng cả ra ngoài hóng gió trănggggg…

– Này, anh có thể thôi cái kiểu chọc ngoáy xiên xỏ người không quen như thế không?

– Tôi đâu có chọc ngoáy, tôi đọc thơ mà! Cô nghĩ ai cũng mở miệng là xiên xỏ như cô à?

– Ừ thì anh đâu có chọc ngoáy, anh đọc thơ đá xoáy tôi thôi chứ giề, thôi khỏi phải cãi, stop cái problem này tại đây.

Nó xoay lưng đi về bàn của mình, bưng ly Eskimo float lên uống và suýt tí nữa phun ra vì mùi vị này sao lạ quá. Đúng lúc đó thì tên con trai sau lưng cười phá lên

– Hehe, trêu cô tí thôi, Eskimo float ở đây này, cô vừa uống Grasshoper của tôi đấy. Một cái đặc một cái lỏng tôi đổi mà cũng không biết sao?

– Tức là anh biết tôi từ trước à?

– Không, lúc tôi đi lên thì chị chủ quán bảo người tôi cần tìm ngồi ở bàn số 6 cạnh lan can, đi lên thấy cả tầng hai có một mình cô mà cô săm soi cái bìa sách kĩ quá nên định trêu cô một chút thôi.

– Có ai nói cho anh biết hành động của anh là đang vùi dập mầm non của Tổ quốc không?

– Cô vừa nói cho tôi biết còn gì!

Nó tức đến nóng mặt, cầm ly Grasshoper để xuống cái bàn anh chàng kia đang ngồi, ném luôn quyển sách xuống bàn, sau đó vươn tay kéo ly Eskimo float về phía mình và đưa lên miệng. Đúng lúc ấy thì tên con trai cũng đưa tay nhấc ly Grasshoper lên uống.

– Có ai nói cho cô biết ăn nước bọt của người nào thì sẽ nói chuyện giống người đó không?

– Có ai nói cho anh biết anh vừa uống ngay dấu son môi của tôi không?

– Ơ…

– Hôm nay tôi dùng son Trung Quốc đấy, chúc anh sớm sớm ung thư môi, miệng, thực quản, dạ dày, ruột non, ruột già, hậu môn mà chết nhéééé.

– Cái đứa nuốt son nó bị không nặng như cái đứa dùng son đâu!

– Anh có cảm thấy càng lúc cuộc nói chuyện càng có xu hướng đen tối và dễ gây hiểu nhầm hơn không?

– Chỉ có người suy nghĩ đen tối mới quy chụp tất cả mọi thứ thành đen tối thôi!

– …

Cuộc nói chuyện của nó và tên con trai kia chỉ xoay quanh chuyện xoắn xít đá đểu nhau, nhưng không thể phủ nhận rằng nó rất có hứng thú đối với việc này, và cả buổi tối hôm đó chưa hề có đề tài nào bị bế tắc. 2 đứa miên man mãi đến lúc mẹ gọi nó về, lúc đó đã gần 10h tối.

* * *

11 p.m

Điện thoại báo tin nhắn từ một số máy lạ

“Ê”

“Ai đấy?”

“Thằng uống Grasshoper ban tối”

“Sao anh có số của tôi?”

“Tôi không biết xin chị họ em à?”

“Xin số về thờ nhau chắc? Thân quen gì đâu”

“Tôi xin số làm quennnnn”

“Ngớ ngẩn”

“Tôi bị thích em đấy”

“Điên à?”

“Điên đâu? TIẾNG-SÉT-ÁI-TÌNH, hiểu không?”

“Không”

“Không thì thôi, tôi biết loại con gái như em thì EQ lúc nào cũng tụt hậu hết”

“Ờ”

“Lần này đố em chạy khỏi tôi”

“Anh làm ơn hành xử giống người 22 tuổi một chút được không? Bị điên à”

“Không, tôi đang bắt đầu tán em đấy”

“Kệ anh, dở hơi!”

Mãi một lúc sau, không thấy tin reply nó mới ném điện thoại đi ngủ, tưởng rằng mọi sự đã rồi…

* Ngày tiếp theo

Điện thoại đổ chuông lúc 6:30 sáng làm nó giật mình tỉnh giấc, còn đang lơ mơ nó đã vội vàng bắt máy không thèm nhìn số

– Mày điên à con? Giờ này gọi nhau dậy lên bàn thờ ngồi hả con lợn? H.nay làm gì có tiết nào lúc 7h đâu

– Nếu mẹ em gọi thì em cũng nói thế à?

– Ơ, anh là…

– Grasshoper

– Sáng sớm đã phát bệnh rồi, gọi tôi làm gì?

– Làm đồng hồ báo thức cho em thôi!

– Giờ này dậy ăn cám chắc?

– Anh thích em rồi!

– Câu trước với câu sau liên quan nhề? Ơ, cái gì cơ?

– Anh thích em rồi!

Tút…tút…

* Ngày thứ 2

Lại một cuộc gọi vào 6:30 sáng

– Alôôôô…

– Anh thích em

– Đồ thần kinh

Tút…tút…

* Ngày thứ 3

6:30 sáng

– Lại gì nữa?

– Anh thích em

– Chim cút!

Tút…tút…

* Ngày thứ 10

6:30 sáng

– Anh không thấy phiền à?

– Không

– Tại sao?

– Anh thích em

– Nhưng mà tôi thấy phiền lắm đấy!

– Kệ em

Tút…tút…

* Ngày thứ 30

6:30 sáng

– Anh đừng có gọi tôi nữa được không? Cả tháng trời tôi không được ngủ ngon rồi đấy!

– Không, anh đã nói anh thích em mà

– Thích làm phiền thì có!

– Đâu, anh muốn nghe tiếng em đầu tiên mỗi lúc dậy cả muốn em nghe tiếng anh đầu tiên khi thức thôi. Nếu không thích em có thể tắt máy, rõ ràng em cũng thích anh nên 30 ngày liền đều nghe điện thoại của anh

– Đồ điên!

– Thôi từ nay anh không dám thế nữa…

Tút…tút…

Ngày thứ 31

Nó thức dậy từ 6:29 để chờ điện thoại của anh, nhưng đến 7:30 rồi 8:30 vẫn chẳng thấy cuộc gọi nào làm nó đâm sốt ruột, bấm số gọi cho bà chị họ

– Gì đấy?

– Chị biết nhà thằng kia không?

– Thằng nào cơ?

– Thằng hôm trước chị giới thiệu cho em đấy!

– À, tìm nó làm gì? Chị tưởng cô ghét bị nó làm phiền lắm chứ? Giờ lại đi xin địa chỉ…

– Thì chị cứ cho đi

– Rồi rồi, cô cứ đến đường A ngõ B, đến cái quán cafe thì rẽ trái xong đi thẳng, rẽ phải, rẽ trái, rẽ phải rồi đi thẳng, rẽ phải, thấy căn nhà sơn màu xanh lá thì bấm chuông.

– Nói đi nói lại sao giống từ ngõ B thông sang ngõ C thế?

– Còn gì nữa! Thông minh phết

– Thế sao từ đầu không bảo rẽ vào ngõ C luôn đi?

– Quan trọng hóa vấn đề là một nghệ thuật…

Tút…tút…

Nó đến ngõ C lúc trời đã nắng gắt, không mũ không áo. Tự thừa nhận mình thích anh chỉ qua 1 lần gặp và hơn 30 lần cãi nhau thì hơi điên nhưng mà là thật.

Đi sâu vào ngõ C, cuối cùng nó cũng tìm được căn nhà màu xanh nho nhỏ với dây leo phủ kín hàng rào. Lúc nó hít thật sâu và bấm chuông cửa cũng là lúc có người bước ra, và nó giật mình vì người kia trông tàn tạ quá.

– Ơ, sao em đến đây?

– Không đến thì đâu có thấy được cái bộ dạng “tóc rễ tre chải lược bồ cào” này của anh.

Nó vừa đáp vừa bị anh lôi xềnh xệch vào nhà, trên bàn còn bát cháo trắng ăn dở và một túi thuốc đủ màu nhìn đã muốn Nôn, và gói thuốc P là thứ làm nó chú ý nhất

– Anh đau bao tử à?

– Ừ thì…

– Sáng nào cũng dậy lúc 6 rưỡi mà không ăn sáng sao?

– Không, gọi em xong thì anh đi ngủ tiếp

– Đồ dở người!

– Đâu dở người bằng em, nắng gắt thế này mà ra đường không mũ không áo gì cả, định phơi một nắng rồi đem bán như mực à? Nói xem, chạy đến đây làm gì?

– Thì… anh chủ động 31 lần rồi phải để em chủ động 1 lần chứ! Em thích anh…

– Nhưng mà anh hết thích em rồi!

– …

– Anh yêuuuuuu em

Dứt câu, anh cúi xuống định hôn lại bị nó đẩy ra

– Này, đừng hôn em! Hôm nay em dùng son Trung Quốc đấy! Nuốt son lại ung thư vú chết bây giờ!

– Có ai nói cho em biết là đàn ông không bị ung thư vú không?

– !@&%#^$*()

* * *

Một ngày nắng đẹp tại tầng 2 cafe T-rex, bàn số 6

– Này

– Gì?

– Sau này í

– Sau này làm sao?

– Sau này nếu mà em không còn là người yêu anh nữa…

– Thì sao?

– Sẽ có đàn ông thay em yêu anh, hehe

– Anh cũng rất hi vọng lúc đấy sẽ có đàn bà thay anh yêu em

– Sao anh không lãng mạn gì hết thế? Phải nói là “anh sẽ cố gắng tự yêu mình, không để con nào chen chân vào được” chứ!

– Anh đâu có bị điên, nói liên thiên nữa anh lại hôn em đấy! Có chịu an phận chơi ngoan không?

– Này đừng hôn em! Hôm nay em dùng son…

– Vì hôn em anh bằng lòng xin chết, nhưng anh thề phải ăn hết cái tết thứ 90. Chạy đằng trời nhé!

– Đùa thôi, người ta dùng hàng Việt Nam chất lượng cao đấy!

Advertisements

[Truyện]Nhất định anh sẽ cưới em


——————
10 giờ tối, tôi đang đi trên đường thì nghe điện thoại reo, kinh ngạc khi nhận ra đó là tin nhắn của Lan. Lần đầu tiên kể từ khi kết hôn (cũng đã 2 năm rồi), cô ấy nhắn cho tôi. “Anh, em đã sai rồi…” – Lan viết.
Cách đây chừng 5 năm, tôi và Lan yêu nhau. Hai chúng tôi có rất nhiều điểm chung: Còn trẻ, học hành chăm chỉ, nhiều hoài bão và cùng xuất thân từ những gia đình rất nghèo. Lan quê ở Thái Bình, bố cô ấy mất sớm, chỉ còn mẹ tần tảo trồng cấy nuôi bốn chị em cô ấy ăn học. Lan xinh đẹp nổi bật ở trường dù cô ấy không bao giờ có những bộ quần áo mốt, trang sức đắt tiền để trưng diện.
Còn tôi, hoàn cảnh nhà tôi cũng rất vất vả. Bố mẹ tôi là công nhân nghỉ mất sức đã nhiều năm nay và vì thế, khi vào đại học, để có tiền đóng học phí, tôi đi làm gia sư, làm nhân viên tiếp thị ngay từ năm thứ nhất. Càng khó khăn vất vả, tôi lại càng chăm chỉ học hành bởi tôi biết, học giỏi là con đường duy nhất để giúp tôi thay đổi cuộc sống của mình.
Quãng thời gian tôi và Lan yêu nhau, đó có lẽ là quãng thời gian đẹp nhất của đời tôi. Chúng tôi cùng nhau lên thư viện học bài mỗi chiều, đèo nhau bằng chiếc xe đạp cũ lên Hồ Gươm ngắm phố phường. Hôm nào tôi nhận được tiền lương đi dạy thêm, chúng tôi lại lên phố Nguyễn Xí tìm mua những quyển sách giá rẻ và kết thúc buổi tối đi chơi vui vẻ bằng hai que kem Tràng Tiền mát lạnh. Dù chúng tôi nghèo nhưng cả hai không lấy đó làm buồn lòng bởi Lan luôn động viên tôi rằng: “Em biết tương lai chúng mình sẽ khá mà, em tin ở anh”.
Lời động viên của người yêu là nguồn động lực tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại giỏi, tôi tiếp tục lao vào học tiếng Anh và săn tìm học bổng trên mạng. Cuối cùng, may mắn đã mỉm cười với tôi khi tôi nhận được một học bổng sang Singapore học thạc sỹ hai năm.
Lan rất mừng khi biết tin tôi được học bổng đi du học nước ngoài nhưng đồng thời cô ấy cũng buồn da diết. Tôi nhận thấy điều đó rõ ràng trước khi tôi lên đường sang Singapore . Tối nào chúng tôi gặp nhau, mắt Lan cũng rưng rưng nhưng cô ấy nói quả quyết: “Em không buồn gì đâu, anh đi học về chúng mình sẽ cưới nhau. Hai năm thôi mà”.
Sang Singapore , tôi cắm đầu vào học và làm. Hàng đêm, khi kết thúc công việc tại một quán cháo của người Hoa, tôi trở về nhà, vừa học bài vừa tranh thủ lên mạng chat và tâm sự với người yêu mình. Lan của tôi ở trong nước cũng không kém cỏi, cô ấy ra trường và xin việc được ở một tập đoàn truyền thông khá lớn. Lan làm việc chăm chỉ và thường được khen thưởng mỗi tuần. Lan hồ hởi khoe với tôi rằng cứ đà này, sau một năm, lương cô ấy có thể tăng lên gấp đôi, gấp ba.
Quãng thời gian ngọt ngào của chúng tôi trôi qua khá nhanh, chừng dăm bẩy tháng sau khi tôi đi du học, tối thứ bảy, chủ nhật, tôi lên mạng nhưng không thấy người yêu của mình online nữa. Thi thoảng tôi gọi điện thoại về, Lan cũng không muốn nói chuyện dài và lấy lý do đang bận công việc. Tôi không mảy may nghi ngờ người yêu mình vì tôi cho rằng tôi đủ hiểu Lan, cô ấy đang rất nỗ lực để khẳng định mình trong công ty mới.
Một buổi tối tháng 8, tôi đi làm về, như thường lệ, tôi mở hộp thư để check mail và rất bất ngờ khi thấy người yêu tôi gửi thư điện tử cho mình. Tôi vừa mở thư vừa nghĩ: “Bình thường toàn chờ nhau lên để chat, hôm nay lại gửi thư cơ đấy”. Mở thư ra, tôi đọc nhanh và càng đọc càng không tin vào mắt mình, cho tới bây giờ, tôi vẫn còn nhớ rõ bức thư ngày ấy Lan viết cho tôi, cô ấy viết đại ý là không thể chờ tôi được nữa và cô ấy đã có người yêu mới, cô ấy sắp cưới và xin tôi tha lỗi.
Cả đêm hôm đó, tôi gọi điện thoại cho Lan liên tục nhưng cô ấy không nghe máy. Lúc đó tôi chỉ ước ao tôi đang ở Việt Nam, tôi sẽ chạy ngay tới chỗ Lan và hỏi cô ấy vì sao cô ấy lại làm như vậy nhưng tôi – một anh sinh viên nghèo, tiết kiệm từng đồng để học, để trang trải cuộc sống lấy đâu ra tiền mua vé máy bay về nhà chỉ để đi tìm câu giải thích của người yêu.
Sau này khi tôi học xong, về nước, tôi biết rằng Lan đã cưới con một quan chức lớn trong ngành truyền thông và đám cưới cô ấy tổ chức rất hoành tráng trong một khách sạn sang trọng nhất Hà Nội. Lòng tràn đầy đau đớn nhưng tôi vẫn không cảm thấy căm giận người yêu của mình. Tôi hiểu, Lan luôn ao ước được thay đổi cuộc sống nghèo túng mà cô ấy phải sống từ nhiều năm nay. Cũng như bản thân tôi, tôi đã rất cố gắng để thay đổi cuộc sống của tôi đấy thôi.
Trở lại với buổi tối tôi nhận được tin nhắn của Lan, lúc đó lòng tôi tràn đầy xúc động, bao kỷ niệm đẹp cô ấy và tôi từng có với nhau bỗng chốc ùa về đầy tâm trí tôi. Tôi nhắn tin cho Lan: “Anh gặp em có được không?” và Lan đồng ý hẹn gặp tôi vào 11 giờ trưa hôm sau.
Trưa hôm sau, tôi ăn mặc chỉnh tề tới điểm hẹn với Lan, tôi đến sớm nửa tiếng, lòng bồn chồn và nôn nao khi ngồi đợi. Rồi Lan cũng xuất hiện, tôi nhận ra cô ấy từ rất xa…Lan vẫn vậy: Xinh đẹp và mong manh, chỉ khác là người yêu cũ của tôi giờ mặc một bộ váy đỏ rất sang trọng chứ không chỉ áo sơ mi với quần Jeans như ngày chúng tôi yêu nhau nữa. Lan ngồi xuống ghế, nhìn tôi cười, mắt cô ấy đượm buồn khiến lòng tôi chùng xuống khi nhớ cũng ánh nhìn này đã chia tay tôi ở sân bay cách đây 5 năm.
Buổi nói chuyện của chúng tôi diễn ra trong khoảng ba tiếng đồng hồ. Trong khoảng thời gian ấy, tôi nói về mình rất ít, chỉ thông báo với Lan là hiện tôi làm việc cho một công ty của Bỉ, đã mua được một ngôi nhà nhỏ và vẫn chưa yêu ai sau khi chia tay Lan. Tôi muốn nghe Lan tâm sự và cô ấy đã kể với tôi tất cả về cuộc sống của mình, bằng một giọng đều đều, chậm rãi…
“Em và Bình cưới nhau thế nào chắc anh cũng biết rồi. Em vẫn luôn ao ước được sống giàu sang, phú quý, em không có lỗi khi mơ ước cuộc sống như thế, đúng không anh? Vấn đề của em là em không thể sinh con anh ạ…Ngay sau khi đi khám, biết tin này, Bình thay đổi thái độ với em rõ rệt. Anh ấy công khai cặp kè với một cô gái khác và cách đây chừng nửa tháng, cô ta đến gặp em, thản nhiên nói với em rằng: “Chị nên ly dị anh Bình đi, tôi đang mang thai đứa con của anh ấy”. Em đau đớn quá anh ạ, chồng em đã có con với người tình và giờ đây em không biết phải làm sao. Mấy ngày nay anh ấy còn không về nhà buổi tối và cũng không nói với em một lời. Em không đẻ được, không có gì để níu kéo anh ấy và hình như em cũng không muốn níu kéo nữa. Em chưa bao giờ yêu Bình, em lấy anh ấy vì tiền, đó là sai lầm của em…Bình đã từng yêu em nhưng giờ chắc cũng hết rồi…”.
Cả buổi tối sau cuộc hẹn với Lan, tôi bị ám ảnh bởi đôi mắt buồn của cô ấy. Lan của tôi cá tính lắm, cô ấy không muốn tỏ ra quá đau khổ trước mặt tôi nhưng tôi hiểu cô ấy đang rất khổ sở vì cuộc sống không lối thoát. Trong đầu tôi, hình ảnh của Lan – ngày xa xưa lại hiện về ngập tràn tâm trí. Tôi hiểu là tôi vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều và đó chính là lý do khiến tôi không thể yêu ai dù biết Lan đã cưới chồng.
Tôi cầm điện thoại lên, nhắn cho Lan một cái tin: “Anh luôn ở bên em, nếu em cần”, Lan nhắn lại rất nhanh: “Anh tha thứ cho em rồi sao?”, tôi lại nhắn: “Anh chưa bao giờ ghét em, anh không thay đổi tình cảm với em, em ạ.” và cô ấy không nhắn tin trả lời nữa.
Ngày hôm sau, sáng sớm, tôi lên mạng đọc tin tức thì thấy một tin nổi bật gây chú ý về một vụ tự tử bên cầu CD.
Tôi run hết cả người khi thấy người viết miêu tả nạn nhân là một cô gái trẻ mặc một chiếc váy đỏ, tóc dài ngang lưng, tay đeo đồng hồ vàng. Tôi vẫn nhớ như in bộ váy mà Lan mặc, chiếc đồng hồ cô ấy đeo ở tay khi đến gặp tôi buổi chiều đó. Tôi run rẩy bấm số gọi điện cho Minh, một cô bạn thân của Lan. Minh làm tim tôi vỡ tan khi òa khóc trong điện thoại: “Em không hiểu sao Lan lại làm như vậy, tối qua hội em vẫn gặp nhau và nó gửi cho anh một bức thư rồi về một mình. Sao nó lại dại dột thế…”
…Tôi nghỉ làm một tuần liền sau cái chết của Lan, ngày thứ tám, tôi hẹn gặp Minh và nhận bức thư Lan gửi cho tôi trước khi chết. Vẫn là những nét chữ nghiêng nghiêng nhỏ xinh quen thuộc và đôi chỗ hình như bị nhòa bởi những giọt nước mắt, Lan viết:
“Anh, khi anh nhận được lá thư này, có lẽ em đã đi xa rồi. Em đã mong chờ biết bao cái ngày được gặp lại anh, người em yêu và có lẽ cũng yêu em nhất trên đời này. Không còn gì níu kéo em nữa cả… Em biết anh vẫn giang rộng vòng tay đón em nhưng em có còn xứng đáng với anh nữa đâu. Vĩnh biệt anh, có thể một ngày nào đó chúng mình sẽ gặp lại ở một thế giới khác và nếu may mắn được như vậy, anh sẽ cưới em, anh nhé!”
Tôi gập bức thư lại, nước mắt chứa chan và thầm nói: “Nhất định anh sẽ cưới em”.
(Sưu tầm)

Đừng bao giờ từ bỏ tình yêu của mình…


Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.

Cả hai đang là sinh viên đại học.

Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.

Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.

Nhưng ba mẹ Ella thì không nghĩ vậy. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.

Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba mẹ mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.

Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.

 

image

Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.

Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.

Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.

Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: “Paul, anh không được bỏ cuộc… hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần… được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em… đừng nhắm mắt, anh… mở mắt ra nào và hãy gọi tên em…”

Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.

Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: “Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.

Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn……

P/S: Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.

 

Nguồn : Chiều mưa