20 câu “chạy làng” thường thấy của nam giới


 

Khi theo đuổi bạn, mỗi chàng có một cách khác nhau. Song hãy tin rằng khi cuộc tình qua đi, “kịch bản chia tay” của họ chỉ có… 20 câu bất hủ:
1. “Anh chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ lúc này. Nhưng nếu sẵn sàng, em chắc chắn là người anh chọn”.
Bạn nên hiểu là: “Anh chưa sẵn sàng dành cả cuộc đời còn lại của mình để ngủ với chỉ một người. Nhưng nếu anh sẵn sàng, đó có thể là em”.
2. “Anh vẫn còn quan tâm đến em”.
Bạn nên hiểu là: “… Không đủ quan tâm để hò hẹn với em hay dành nhiều thời gian bên em, nhưng anh vẫn quan tâm!”
3. “Sau tất cả những chuyện này anh vẫn mong chúng mình là bạn và đi chơi với nhau”.
Bạn nên hiểu là: “… sau khi bị anh “đá”, em vẫn có thể giới thiệu cho anh mấy cô bạn nóng bỏng của em chứ?”.
4. “Lúc này đây anh thật sự cần tập trung cho việc học/ công việc/ Chúa… (ngàn lẻ một lý do!)”.
Bạn nên hiểu là: “Anh không nghĩ em có thể chấp nhận dễ chuyện chia tay này, song với những lý do như thế, em chẳng đôi co được đâu”.
5. “Anh sắp ra nước ngoài, nhưng anh sẽ gọi điện cho em ngay khi trở lại”.
Bạn nên hiểu là: “Anh cần phải thoát khỏi em, càng nhanh càng tốt”.
6. “Em tốt hơn anh nhiều…”.
Bạn nên hiểu là: “… Và anh biết anh tốt hơn em nhiều”.
7. “Thật vui vì đã biết em, nhưng anh nghĩ cả hai chúng mình cần dành thời gian bên những người khác nữa”.
Bạn nên hiểu là: “Anh đã gặp được người khác và anh muốn ở bên cô ấy hơn bên em”.
8. “Anh sợ ràng buộc…”.
Bạn nên hiểu là: “Anh sợ phải gắn bó cả đời với em”.
9. “Anh thấy ngột ngạt quá, anh chỉ cần chút yên tĩnh nghỉ ngơi thôi”.
Bạn nên hiểu là: “Em chõ mũi vào cuộc đời anh quá nhiều, đã đến lúc anh phải “mời” em ra”.
10. “Người đàn ông nào cưới được em quả thực rất may mắn”.
Bạn nên hiểu là: “Anh chỉ hy vọng mình không may đến thế!”.
11. “Anh nghĩ chúng mình cần gặp gỡ cả những người khác nữa và xem chuyện gì xảy ra”.
Bạn nên hiểu là: “Anh đã ngủ với người khác, và anh đang nói điều này trước khi em phát hiện ra thôi”.
12. “Anh vẫn muốn bên em, song anh cần nghỉ ngơi đôi chút”
Bạn nên hiểu là: “Anh đang đi tìm bạn tình mới, song vẫn muốn giữ em để “phòng xa”.
13. “Anh có rất nhiều việc phải làm lúc này”.
Bạn nên hiểu là: “Việc chính của anh là không ở bên em nữa”.
14. “Anh cảm thấy, với anh, em giống như một người bạn hơn là một người yêu”.
Bạn nên hiểu là: “Em không còn dễ thương như khi chúng mình bắt đầu hò hẹn nữa”.
15. “Anh cần điều gì đó hơn thế nữa”.
Bạn nên hiểu là: “Anh không biết chắc “cái gì đó” là cái gì, nhưng anh đang thấy nhàm chán”.
16. “Anh chưa quên được người yêu cũ”.
Đây là lý do chân thật nhất đấy!
17. “Ước gì 5 năm nữa mình mới gặp nhau”.
Bạn nên hiểu là: “Lúc này đây anh chưa thực trưởng thành. 5 năm nữa anh sẽ chín chắn hơn và có thể là một người chồng/bạn trai tốt”.
18. “Mình ở hai vị trí hoàn toàn khác nhau trong cuộc sống”.
Bạn nên hiểu là: “Vị trí của anh là “anh muốn ra ngoài uống rượu, tiệc tùng, ngủ lang…” còn vị trí của em là “hãy cùng kết hôn và ổn định cuộc sống”. Hai “vị trí” này không thể gặp nhau được.
19. “Anh rất tôn trọng em…”.
Bạn nên hiểu là: “Đừng nói với bạn bè em rằng anh là một thằng đểu nhé, vì anh còn muốn hẹn hò với vài người trong số họ”.
20. “Anh nghĩ chúng mình quá gần gũi, tiến triển quá nhanh…”.
Bạn nên hiểu là: “Khi em đặt bàn chải đánh răng của em cạnh bàn chải răng của anh trong phòng tắm, anh thật sự thấy hoảng!”.

Advertisements

Bà mối mát tay


Nàng hối hả đến một nhà hàng sang trọng thường dành cho các đôi tình nhân. Nàng không hẹn với ai cả mà đến để bắt quả tang chồng đang hẹn hò, theo mật báo từ đứa bạn.

300911bamoi_b2c26

Quả nhiên, thấy chồng nàng đang ngồi khuấy cốc café, còn con yêu tinh kia đang nhấm nháp cốc sinh tố. Nàng hít một hơi thật dài tiến vào rồi hết sức bình tĩnh nói: “Anh đi đón con nhé, mau lên kẻo con chờ. Hôm nay em bận chút việc, phải đến đây lấy hóa đơn hôm nọ đi tiếp khách”. Chồng nàng bối rối, còn ả kia thì cúi mặt nhưng sao nàng có cảm giác như nó đang nhếch mép cười. Nàng muốn chửi bới nhưng rồi cố nén, tiến vào thang máy đứng trong đó và khóc. Thật khốn nạn cái thân mình, đã bao người cảnh báo “lửa gần rơm” mà cứ dửng dưng.

Cô ả trơ tráo như gáo múc dầu kia tên là Kiều, mới được tuyển vào làm trợ lý cho chồng nàng trong phòng nghiên cứu. Anh thường gọi cô ta là Kìu, rồi dành những lời rất hài hước để kể về ả, “Con bé đấy đã xấu người còn xấu cả nết, được mỗi cái vô duyên tranh phần người khác, dám bảo: “Anh mà chưa vợ, em tán đổ anh ngay”, nàng nghe rồi cười.

Hôm vô tình gặp Kiều nàng mới giật mình, cô ta không đến nỗi quá xấu, biết tô trát vào nên nom khá trẻ trung và hợp mốt. Kiều cười tươi với nàng: “Chị may mắn thật đấy, trưởng phòng đúng là mẫu người hiếm có khó tìm, em từng bảo anh ấy, anh mà chưa vợ em tán anh ngay”, nàng nghe mà tức sườn nhưng vẫn đùa: “Phải đánh đồn có địch thì mới chứng tỏ được bản lĩnh em ạ”, cô ta cười rồi lảng ra chỗ khác.

Nghe đồng nghiệp cứ trêu trọc anh, nàng liền để tâm nghe ngóng hơn. Hôm lén đọc được tin nhắn Kìu gửi: “Mẻ hàng mới nung chuẩn rồi anh nhé! À, chị cả có nhà không ạ? Anh bảo chị cho em đến ở nhờ chưa đấy?” mà nàng thấy gai mình và bực tức nhưng vì thấy chồng thái độ, hành động vẫn bình thường, nên nàng không làm to chuyện kẻo lại lộ việc đọc trộm. Song đến hôm nay tận mắt chứng kiến họ đi chơi với nhau nàng bắt đầu suy diễn. Giờ không biết còn kịp?

Lúc nàng từ thang máy đi xuống thì không thấy họ đâu nữa, về nhà thấy chồng đang cho con uống sữa, anh cười vẻ hối lỗi: “Nó vừa giúp anh hoàn thành một đề tài nên rủ đi uống nước cảm ơn ấy mà, em đừng hiểu nhầm”.

Nàng nói nước đôi: “Em tin vào những gì mình nhìn thấy”, anh nhún vai: “Thế thì tốt!”

Nguôi giận nghĩ lại, nàng nhận thấy hình như mình hơi đa nghi và ghen tuông quá lố! Đang mông lung suy nghĩ thì nàng có điện thoại của bác chị gái mẹ.

“Tối sang nhà bác chơi, thằng Trung mới chuyển công tác về gần nhà, mừng quá!”.

Nàng đáp vâng rồi thu xếp đến chơi.

Gặp anh họ, nàng trêu: “Lâu không gặp, nhìn anh đẹp trai hơn hẳn đấy, mà tam thập rồi, nhi lập thôi”. Ông anh cười: “Nhờ cô đấy, xem có ai mưa biết chạy vào nhà thì mối cho anh”.

Nàng ừ hữ, rồi bỗng nhớ ra Kìu, hiểm họa tiềm ẩn của gia đình mình, bèn táo bạo đề xuất: “Em có mối này cũng hay hay, anh nhắn tin, nói chuyện xem sao, hai tuổi hợp nhau lắm đấy, nhưng nhớ đừng nói cho bất kỳ ai là em cho số, kẻo không hay”. “Ừ, có đánh chết anh cũng không khai chú bộ đội nấp trong đống rơm cạnh giếng sau nhà”.

Về đến nhà nàng vẫn phì cười không hiểu khi đó ma xui quỷ khiến thế nào mà lại rút ra cái hành động nhất cử lưỡng tiện ấy. Mọi người mà phát hiện thì sẽ nghĩ thế nào? Có cảm ơn không?

Ít lâu sau, nhân thể đưa con đi siêu thị vợ chồng nàng liền rẽ vào nhà bác chơi.

Đến nơi hơi ngờ ngợ khi nghe giọng nói quen quen, đúng lúc ấy Kìu và anh họ bước ra. Tất cả đều ngạc nhiên khi nhìn thấy nhau. Nàng cười to: “Trái đất tròn thật đấy”, còn trong dạ vẫn chưa hết bất ngờ khi việc làm vơ với, hú họa lại sinh ra được kết quả ngoài sự mong đợi thế này.

Lúc chỉ có hai anh em, nàng thì thầm, “Nhớ giữ bí mật đấy!”, anh cười ngây ngô: “Anh với cô thì có bí mật gì?”. Rồi anh ghé vào tai nàng hình như nói cảm ơn!

TSL

Anh à! Hay là em yêu anh nhé?!


Anh à! Hay là em yêu anh nhé ?!

Để em khỏi phải lèm bèm tự kỉ một mình vào mỗi tối nữa, mà thay vào đó – là nói chuyện cùng anh, đi chơi cùng anh, hoặc là online cùng anh cũng được…

Anh à! Hay là em yêu anh nhé ?!

Để những lần đi xem phim không phải là em cùng lũ bạn độc thân, hoặc là em-độc-thân cùng lũ-bạn-tay-trong-tay-cùng-người-yêu nữa – mà thay vào đó, là em và anh, đi bên nhau trong cái nhìn ghen tức của hàng-đống-người-độc-thân khác…

Anh à! Hay là em yêu anh nhé ?! Để em không phải bịt kín mít mỗi khi đi đường xa nữa, mà thay vào đó – là được nấp dưới lưng anh, dựa vào đôi vai rắn chắc của anh và cho tay vào túi áo anh để không lo bị nắng cháy da. Em thích như thế lắm… Anh à! Hay là em yêu anh nhé ?!

Để em không phải để chuông đồng hồ báo thức nữa, mà thay vào đó – là mỗi sớm điện thoại reo inh ỏi, là được nghe giọng anh đầu tiên trong ngày, và chỉ để được anh nhắc ăn sáng, nhắc đi học cẩn thận, nhắc phải ngoan ngoãn và nhắc rằng, “trưa nay đừng quên hẹn với anh đấy!”

Anh à! Hay là em yêu anh nhé ?!

Để đêm đêm, em không cần phải dùng điện thoại nhắn tin phá hết người này đến người kia, mà thay vào đó – là nhắn tin cùng anh, là được anh chúc ngủ ngon, và được anh mắng nếu em chẳng chịu đi ngủ sớm…

Anh à! Hay là em yêu anh nhé?!

Để em không phải tự làm ra một đống thứ rồi để đấy không cho ai thưởng thức cùng nữa, mà thay vào đó – là mừng húm, thay đồ và chạy ngay đến chỗ anh với nụ cười rạng rỡ, “Anh thử đi nhé! Có trúng độc thì cũng chẳng sao đâu! Có em xuống mồ cùng anh rồi này!”

Anh à! Hay là em yêu anh nhé ?!

Để những khi em cô đơn bật khóc, em sẽ không phải dùng khăn giấy để lau nữa, mà thay vào đó – là được chui vào lòng anh, khóc cho thấm đẫm áo anh rồi lại ngẩng lên mà nói một cách rất tỉnh, “bẩn hết áo anh rồi, tháo ra em mang về giặt cho”

Anh à! Hay là em yêu anh nhé ?!

Để những khi phải ngồi đánh một cái note cho một-ai-đó-không-xác-định-được thế này, em sẽ chẳng cần phải lo nghĩ ai là đối tượng nữa – mà thay vào đó, là em thanh thản viết cho anh, về anh và về chúng mình…

Anh à! Hay là em yêu anh nhé?!

(sưu tầm)

Tớ sẽ không quên cậu


Cậu đem đến cho tớ nhiều điều quá: sự quan tâm chăm sóc, lo lắng, chịu đựng, nhẫn nhịn tính khí thất thường của tớ.

Tớ tình cờ nhìn thấy cậu giữa cái nơi mà tớ không ngờ tới. Đúng là trái đất tròn, gần bên nhau, dù cố tìm kiếm cũng không bao giờ gặp, vậy mà vô tình đi cả một đoạn đường dài hơn 300km lại thấy nhau.

Ngày…tháng…năm…,

Trong cái bóng tối lờ mờ sương Đà Lạt, tiếng bập bùng của ánh lửa thiêng, của tiếng rộn ràng cồng chiêng, của những vành môi đang nở nụ cười thân thiện cùng các cô gái, chàng trai dân tộc K-HO, tớ bật chợt nhìn thấy cậu, tớ lặng đi, nhưng rồi lại cố đến gần bên cậu, gật đầu chào như thể cho cậu biết có sự hiện diện của tớ ở đây.

Thoáng chút thôi, rồi cậu hòa vào dòng người đang nhộn nhịp nhảy múa, bỏ lại tớ nép mình vào một góc khuất của sự ồn ào, nước mắt cứ tuôn trào không thể nào ngăn được.

Tớ từng mong sẽ được gặp lại cậu, dù chỉ một lần thôi giữa Sài Gòn nhộn nhịp, để được biết cuộc sống của cậu như thế nào, có tốt hay không khi tớ và cậu chia tay. Tớ từng nghĩ nếu tình cờ được gặp cậu, tớ sẽ vui mừng khôn siết, nhoẻn miệng cười, rồi bắt tay, thăm hỏi cậu…nhưng sao giây phút này, tớ không làm được, không làm được như tớ nghĩ.

Rồi những kỷ niệm, những hình ảnh về cậu, về một tình yêu trong sáng thuở học trò chỉ vừa tạm yên lắng trong lòng tớ mới đây thôi lại ào ạt ùa về. Bạn bè bảo tớ ngốc nghếch, 3 năm trời vẫn không tin là mình mất cậu.

Có người còn hỏi tớ liệu họ có thể xóa hình cậu trong computer tớ được không? Cậu biết không, tớ chỉ mỉm cười, vì đơn giản, tớ nghĩ họ có thể xóa hình cậu ở bất cứ đâu để ngăn không cho tớ nhìn thấy, nhưng không thể nào xóa được cậu trong đầu, trong tim tớ.

Cám ơn cậu, cậu đem đến cho tớ nhiều điều quá: sự quan tâm chăm sóc, lo lắng, chịu đựng, nhẫn nhịn tính khí thất thường của tớ, cả những việc tốt mà tớ học được từ cậu, và cả cảm giác lần đầu tiên biết đau, biết mình nợ một ai đó điều gì.

Không có cậu, đi trên những con đường nhộn nhịp với dòng người cứ hối hả cũng không làm tớ thoát khỏi cảm giác trống vắng, cô đơn. Tớ cố giương mắt tìm giữa dòng người ấy với hi vọng bắt gặp cậu len lỏi đâu đó, để rồi không ít lần phải thất vọng vì cố đuổi kịp một người không phải cậu.

Không có cậu, tớ một mình tìm đến quán nước sâm, nơi có bà cụ già ngồi nhặt từng cái ống hút người ta quẳng xuống đường để bán tìm chút cháo qua ngày. Bà cụ vẫn ngồi đấy, lom khom tấm lưng gầy còng, bà ốm hơn, đôi mắt cũng trũng sâu như in hằn từng tháng ngày gian khó. Cái nóng bức của những trưa hè oi ả nắng, hay cái rét lạnh những đêm mưa tầm tã không ngăn được sự kiên nhẫn của bà.

Những hôm trời lạnh, bà cụ khoác trên mình chiếc áo ấm cậu tặng, lui cui nhặt ống bên vệ đường, thế đấy, bà còn phải nuôi một đứa cháu ngoại mồ côi, bị liệt nữa cậu ạ. Tớ nhớ cậu, và chực trào nước mắt khi nghe bà cụ nhắc đến cậu, bà hỏi “sao lâu rồi không thấy bạn cháu ?”, biết trả lời sao đây, cậu nhỉ?

Không có cậu, tớ học được nhiều lắm, tớ học cách tự phải biết lo cho bản thân mình, không còn trông chờ vào sự bảo bộc, che chở của một người nữa, học cách tự rèn mình tốt hơn, biết quan tâm những người xung quanh nhiều hơn, không ỷ lại và trẻ con như trước nữa.

Và, cho đến bây giờ, tớ nhận thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều, tớ biết, tớ đã học được cách đối đầu với cuộc sống không có cậu. Nhưng có một điều tớ không học được, đó là quên cậu.

Ai đó đã nói với tớ rằng: “Trong cuộc sống, có những thứ cần nhặt lên, nhưng cũng có những thứ cần bỏ xuống”. Tớ cũng muốn quên cậu lắm chứ, để cậu không còn ảnh hưởng đến cuộc sống của tớ, nhưng… thật khó để làm được điều đó. Tớ ngốc quá phải không cậu?

Bọn bạn cứ lôi tớ ra, khuyên nhủ, thậm chí cả chửi tớ tí toét vì tớ bỏ qua nhiều cơ hội đến với mình, ngay cả khi có người tốt hơn cậu, tớ vẫn lì, chẳng thể nào nhận lời một ai đó khi trong lòng vẫn luôn hiện diện hình ảnh của cậu. Cậu vẫn tồn tại đâu đó trong tớ, như thể tớ vẫn có cậu, tớ cố chấp quá phải không?

Không có cậu, ừ thì tớ hiểu, tớ hiểu không thể nào nhặt những mảnh vỡ của chiếc bình để tựa như rằng một vật chắp vá cũng như mới. Cái gì vỡ đã vỡ. Tớ vẫn hiểu quay lại là điều không thể, kỷ niệm cũng chỉ là kỷ niệm.

Nhưng cậu ơi, khi trong tiềm thức tớ đã xác định được điều đó, chấp nhận được cái hiện thực của nó thì đêm về, trong mơ, tớ lại thấy cậu, bên cạnh tớ, vẫn lo lắng cho tớ như ngày nào. Tớ buồn, tớ giận bản thân chỉ vì cái tôi của mình quá lớn đã để cậu trôi xa khỏi đời tớ.

Và rồi, giây phút cậu hiện diện trước tớ, không phải là mơ, đâu đó tận đáy lòng, tớ mừng khôn siết, vì biết cậu giờ đã tốt hơn rất nhiều so với tưởng tượng của tớ, chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đủ làm cho tớ ấm rồi!

Ngày…tháng…năm…

Tớ nhận được tin nhắn từ con bạn thân: “Yêu một người, là không cần phải ở bên người ấy trọn đời, chỉ cần thấy người ấy hạnh phúc là đủ”. Ừ nhỉ, tớ đã bỏ qua nhiều thứ quá, cuộc sống hồn nhiên, vui vẻ mà lẽ ra tớ đáng được có, tình yêu thương dành cho gia đình, bạn bè và những người xung quanh mình – những người đã ít nhiều cảm thấy buồn vì sự thay đổi của tớ khi không có cậu. Không có cậu, tớ mất nhiều thứ quá!

Tớ tự nhủ lòng mình, cậu ạ. Cũng như chiếc bình hoa kia thôi, tớ sẽ nhớ lại hình ảnh đẹp của một chiếc bình hoa, còn hơn suốt đời phải sống với một vật chắp vá. Kể từ bây giờ, nếu có ai hỏi, tớ sẽ tự tin trả lời, tớ sẽ vẫn không quên cậu, nhưng không để cậu ảnh hướng tới tớ nữa, vì cậu là một món quà Thượng Đế ban cho tớ tới đấy thôi.

Tớ mong cậu hạnh phúc!

Theo Hoàng Oanh

Mực Tím

Tháng bảy âm lịch và các sự tích về : Lễ Vu Lan báo hiếu- Ngày xá tội vong nhân- Ngưu Lang Chức Nữ và 3 bài thơ minh họa- Những mong ước trong ngày lễ Vu Lan


Tháng 7 âm lịch, người Việt có một ngày lễ mà giới tăng ni Phật tử thường gọi là ngày lễ Vu Lan. Đây là một đại lễ báo hiếu cha mẹ, ông bà, tổ tiên đã khuất – một tập tục đáng quý, đáng trọng của người Việt, thể hiện tấm lòng “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Rằm tháng 7 Âm lịch cũng là ngày xá tội vong nhân mà dân gian gọi nôm na là ngày cúng chúng sinh. Tháng 7 còn là tháng mưa Ngâu – gắn với sự tích ông Ngâu bà Ngâu hay còn gọi là tích Ngưu Lang – Chức Nữ.
1. Xuất xứ lễ Vu Lan. Xuất phát từ sự tích về Bồ tát Mục Kiền Liên đại hiếu đã cứu mẹ của mình ra khỏi kiếp ngạ quỷ. Vu Lan là ngày lễ hằng năm để tưởng nhớ công ơn cha mẹ (và tổ tiên nói chung) – cha mẹ của kiếp này và của các kiếp trước.
Theo kinh Vu Lan thì ngày xưa, Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua đời, ông tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ như thế nào nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm. Thấy mẹ mình, vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sanh làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ông đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Tuy nhiên, do đói ăn lâu ngày nên mẹ của ông khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình đi, tránh không cho các cô hồn khác đến tranh cướp, vì vậy khi thức ăn đưa lên miệng thức ăn đã hóa thành lửa đỏ.
Mục Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy rằng: “dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu. Chỉ có một cách, nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để vận động chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó”.
Làm theo lời Phật, mẹ của Mục Liên đã được giải thoát. Phật cũng dạy rằng chúng sanh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này (Vu Lan Bồn Pháp). Từ đó ngày lễ Vu Lan ra đời.
2. Sự tích ngày xá tội vong nhân:

Sự tích lễ cúng cô hồn như sau: Cứ theo “Phật Thuyết Cứu Bạt Diệm Khẩu Ngạ Quỷ Ðà La Ni Kinh” mà suy thì việc cúng cô hồn có liên quan đến câu chuyện giữa ông A Nan Ðà, thường gọi tắt là A Nan, với một con quỷ miệng lửa (diệm khẩu) cũng gọi là quỷ mặt cháy (diệm nhiên). Có một buổi tối, A Nan đang ngồi trong tịnh thất, thì thấy một con ngạ quỷ thân thể khô gầy, cổ nhỏ mà dài, miệng nhả ra lửa bước vào. Quỷ cho biết rằng ba ngày sau A Nan sẽ chết và sẽ luân hồi vào cõi ngạ quỷ miệng lửa mặt cháy như nó. A Nan sợ quá, bèn nhờ quỷ bày cho phương cách tránh khỏi khổ đồ. Quỷ đói nói: “Ngày mai ông phải thí cho bọn ngạ quỷ chúng tôi, mỗi đứa một hộc thức ăn, lại vì tôi mà cúng dường Tam Bảo thì ông sẽ được tăng thọ mà tôi đây cũng sẽ được sanh về cõi trên”.
A Nan đem chuyện bạch với Ðức Phật. Phật bèn đặt cho bài chú gọi Là “Cứu Bạt Diệm Khẩu Ngạ Quỷ Ðà La Ni”, đem tụng trong lễ cúng để được thêm phước. Phật tử Trung Hoa gọi lễ cúng này là Phóng diệm khẩu, tức là cúng để bố thí và cầu nguyện cho loài quỷ đói miệng lửa, nhưng dân gian thì hiểu rộng ra và trại đi thành cúng cô hồn, tức là cúng thí cho những vong hồn vật vờ không nơi nương tựa vì không có ai là thân nhân trên trần gian cúng bái. Vì tục cúng cô hồn bắt nguồn từ sự tích này, cho nên ngày nay người ta vẫn còn nói cúng cô hồn là Phóng diệm khẩu. Có khi còn nói tắt thành Diệm khẩu nữa. Diệm khẩu, từ cái nghĩa gốc là (quỷ) miệng lửa, nay lại có nghĩa là cúng cô hồn. Ðiều này góp phần xác nhận nguồn gốc của lễ cúng cô hồn mà chúng tôi đã trình bày trên đây. Phóng diệm khẩu mà nghĩa gốc là “thả quỷ miệng lửa”, về sau lại được hiểu rộng thêm một lần nữa thành “tha tội cho tất cả những người chết”. Vì vậy, ngày nay mới có câu : “Tháng bảy ngày rằm xá tội vong nhân”.
Nhưng lễ cúng cô hồn khác với lễ Vu Lan dù được cử hành trong cùng Ngày Rằm. Một đằng là để cầu siêu cho cha mẹ nhiều đời được siêu thoát, một đằng là để bố thí thức ăn cho những vong hồn chưa được siêu thoát, những vong hồn không nơi nương tựa, không người cúng kiếng.
3. Sự tích Ngưu Lang – Chức Nữ. Thuở xưa, có vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng tên là Ngưu Lang, vì say mê nhan sắc của một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bễ việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng thượng đế giận giữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau, người đầu sông Ngân, kẻ cuối sông.
Nhưng về sau, Ngọc Hoàng nghĩ lại, thương tình nên ra ơn cho Ngưu Lang và Chức Nữ mỗi năm được gặp nhau một lần vào đêm mùng 7 tháng Bảy âm lịch. Khi tiễn biệt nhau, Ngưu Lang và Chức Nữ khóc sướt mướt. Nước mắt của họ rơi xuống trần hoá thành cơn mưa và được người dưới trần gian đặt tên là mưa ngâu (thông thường vào tháng Bảy âm lịch) và gọi họ là ông Ngâu bà Ngâu.
Thời bấy giờ sông Ngân trên thiên đình không có một cây cầu nào cả, nên Ngọc Hoàng mới ra lệnh cho làm cầu để Ngưu Lang và Chức Nữ được gặp nhau. Các phường thợ mộc ở trần thế được vời lên trời để xây cầu. Các phường thợ mộc mạnh ai nấy làm, không ai nghe ai. Kẻ muốn làm kiểu này, người muốn làm kiểu kia, cãi nhau chí chóe. Đến kỳ hạn mà cầu vẫn không xong. Ngọc Hoàng bực tức, bắt tội các phường thợ mộc hóa kiếp làm quạ lấy đầu sắp lại làm cầu cho Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau.
Bị hoá làm quạ, các phường thợ mộc lại càng giận nhau hơn. Vì thế cứ tới tháng bảy là loài quạ phải họp nhau lại để chuẩn bị lên trời bắc Ô kiều. Khi gặp nhau, nhớ lại chuyện xưa nên chúng lại lao vào cắn mổ nhau đến xác xơ lông cánh.
Ngưu Lang và Chức Nữ lên cầu, nhìn xuống thấy một đám đen lúc nhúc ở dưới chân thì lấy làm gớm ghiếc, mới ra lệnh cho đàn chim ô thước mỗi khi lên trời làm cầu thì phải nhổ sạch lông đầu. Từ đó, cứ tới tháng bảy thì loài quạ lông thì xơ xác, đầu thì rụng hết lông.
Có dị bản khác cho rằng tên gọi của Ô kiều là cầu Ô Thước do chim Ô (quạ) và chim Thước (chim Khách) kết cánh tạo ra.

Theo Bách khoa toàn thư của Wikipedia:

Vu-lan(chữ Hán: 盂蘭; sa. ullambana), hay còn gọi là Tết Trung nguyên, là một trong những ngày lễ chính của Phật giáo, còn được hiểu là lễ báo hiếu. Ngày này còn được gọi là Xá tội vong nhân. Vào ngày này, mọi tù nhân ở Địa ngục đều được xá tội, được lên Dương gian. Theo tín ngưỡng dân gian, là ngày mở cửa ngục, các vong nhân được xá tội nên có lễ cúng Cô Hồn (vào buổi chiều) cho các vong linh không nhà cửa không nơi nương tựa, không có thân nhân trên Dương thế thờ cúng.

Vu-lan (chữ Hán: 盂蘭; sa. ullambana) là từ viết tắt của Vu-lan-bồn (盂蘭盆), cũng được gọi là Ô-lam-bà-noa (烏藍婆拏), là cách phiên âm Phạn-Hán từ danh từ ullambana. Ullambana có gốc từ động từ ud-√lamb, nghĩa là “treo (ngược) lên”. Thế nên các dịch giả Trung Quốc cũng dùng từ Đảo huyền (倒懸), “treo ngược lên” cho từ Vu-lan, chỉ sự khổ đau kinh khủng khi sa đoạ Địa ngục[1].

Truyền thuyết

Xuất phát từ truyền thuyết về Bồ tát Mục Kiền Liên đại hiếu đã cứu mẹ của mình ra khỏi kiếp ngạ quỷ. Vu Lan là ngày lễ hằng năm để tưởng nhớ công ơn cha mẹ (và tổ tiên nói chung) – cha mẹ của kiếp này và của các kiếp trước[1].

Theo kinh Vu Lan thì ngày xưa, Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua đời, ông tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ như thế nào nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm[1]. Thấy mẹ mình, vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sanh làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ông đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Tuy nhiên do đói ăn lâu ngày nên mẹ của ông khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình đi tranh không cho các cô hồn khác đến tranh cướp, vì vậy khi thức ăn đưa lên miệng thức ăn đã hóa thành lửa đỏ[1].

Mục Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy rằng: “Dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để cung thỉnh chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó”.

Làm theo lời Phật, mẹ của Mục Liên đã được giải thoát. Phật cũng dạy rằng: chúng sanh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này (Vu-Lan Bồn Pháp). Từ đó, ngày lễ Vu-lan ra đời[1].

Truyền thống lễ nghi

Trong một số nước Á Đông, ngày lễ này thường được tổ chức vào ngày 15 tháng 7 (Âm lịch), để tỏ hiếu với cha mẹ, ông bà và cũng để giúp đỡ những linh hồn đói khát. Ở Nhật Bản ngày lễ này được tổ chức vào ngày 15 tháng 7, hay là ngày 15 tháng 8 (tính theo Âm lịch) để tỏ những ước nguyện của mình, người ta viết ước nguyện rồi treo vào cây trúc với mong ước điều ước đó sẽ trở thành hiện thực.

Tại Việt Nam, việc cúng Rằm tháng Bảy bao giờ cũng phải cúng ở chùa (thờ Phật) trước, rồi mới đến cúng tại gia[2]. Lễ này thường được làm vào ban ngày, tránh làm vào ban đêm, khi Mặt Trời đã lặn[2][3].

Vào ngày này, mọi gia đình đều cúng hai mâm: cúng tổ tiên tại bàn thờ tổ tiên và cúng chúng sinh ở sân trước nhà hoặc trên vỉa hè (nếu đường rộng), thời gian cúng có thể là vào buổi sáng, trưa hoặc chiều[2]. Trên mâm cúng tổ tiên, gia đình bày đặt một mâm cỗ mặn, tiền vàng và cả những vật dụng dành cho người cõi Âm làm bằng giấy tượng trưng từ những vật truyền thống (giống như đồ thật) như quần áo[4][5], giày dép, tivi, tủ lạnh, máy giặt, ngựa, phương tiện giao thông[5], mũ kepi, người giúp việc [6]… đến những vật hiện đại: Iphone, nhà cao tầng, quạt điện, điều hòa, di động, IPhone…[7][5][4] để cho người cõi Âm có được một cuộc sống tiện nghi giống như người Dương trần.[3] Những đồ lễ đó thường được làm tại một cơ sở sản xuất rồi được xe máy chở đi khắp các tỉnh thành[5][7]. Còn mâm cúng chúng sinh thì lễ vật gồm có: quần áo chúng sinh với nhiều màu sắc (xanh lam, xanh lá mạ, vàng, hồng…) và bỏng ngô, chè lam, bánh quế, cháo, tiền vàng, cốc gạo trộn muối (cốc này sẽ được rắc ra vỉa hè, sân nhà sau khi cúng xong), ngô, khoai lang luộc, cháo hoa… và những lễ vật khác dành cho những cô hồn, ma đói không nơi nương tựa.[3] (Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)

Nguyễn Đình Sinh, Hội viên Hội VHNT Bình Định, giảng viên Đại học Qui Nhơn xin tặng các bạn 3 bài về ý nghĩa  3  ngày nói trên:

1. Ngày Lễ Vu Lan báo hiếu:

Nguyễn Đình Sinh. MỘT CHIỀU QUÊ MẸ

Phảng phất đâu đây tóc mẹ trắng chiều

Khói nồng hương rạ cháy sau mùa

Thoang thoảng mùi thơm cơm gạo mới

Cánh sen tím bên hồ nở vội

Thắm đượm lòng con xa bước trở về

Khói lam chiều khói tỏa

Vấn vương sau lũy tre làng

Con lặng lẽ trôi theo làn khói ấy

Khói chiều nay sao vừa dịu vừa cay

Thổn thức trong con dâng đầy nỗi nhớ

Tuổi thơ trên những cánh đồng

Chúng con lớn dần lên trên tấm lưng còng của mẹ

Như con trẻ được về quê nội

Như con nghé ra đồng cỏ mượt

Như con chim theo đàn mải mê

Mùa cứ đến, con lại về

nghé ra đồng và chim làm tổ

Khói lam chiều lan tỏa

Vấn vương sau lũy tre làng…NĐS

2.  Ngày Xá tội vong nhân:

Nguyễn Đình Sinh. GỌI NGƯỜI  BÊN ẤY

                                               Ngát dâu xanh-bên này bãi sông bồi

Là bờ bên kia sạt lở… cuốn trôi

Phù sa đỏ… núi trên ngàn trơ trọc

Ta miên man trong cười-khóc… mất- còn

Muốn gọi bạn bè ta trong đất trở về

Dự hội làng, mường bản chung vui

Bếp lửa nhà Rông bồi hồi rạo rực

Ngõ nhỏ hương cau thao thức đợi người

Về để nhớ tiếng ru hời bầu bạn…

Điệu lý câu hò… còn đọng đâu đây

Để ôn lại những ngày xanh. xanh ấy

Rồi bạn đi. Về lại với.. mây trời.

NĐS

3. Ngày Ngưu Lang Chức Nữ:

Nguyễn Đình Sinh. Hội viên Hội VHNT Bình Định

CHIẾC LÁ THÁNG BẢY

Tháng bảy mưa Ngâu

Có chiếc lá non thổn thức

Bồi hồi rạo rực…

Nép vào ô cửa… bâng khuâng…

Chợt… vang trời tiếng sét…

Giật mình ngơ ngác con tim

Thao thức… chiếc Cầu Ô Thước

Khát khao. Năm tháng đợi chờ

Sông Ngân… dâng đầy nước mắt

Cảm ơn trời đã bắc cầu nối nhịp

Cho chúng mình có dịp bên nhau

Khấn… cho mưa hoài, sấm chớp nhiều thêm

Để chiếc lá bên thềm mãi nép vào ô cửa

Trời đã quang mưa tạnh êm đềm

Cơn bão lòng vẫn ngân rền sấm chớp

Mãi âm vang rạo rực lòng ai

Ước gì tháng bảy còn hoài… quanh năm…

NĐS

Bài 2. Những mong ước trong ngày lễ Vu Lan. Chùa Quán Sứ (Hà Nội) chiều 12/8 đông nghẹt, bãi đỗ xe ngoài cổng gần như kín chỗ. Bên trong chùa phật tử ngồi la liệt các cầu thang, lối đi khấn vái, tỏ lòng thành kính đối với cha mẹ, tổ tiên

Nhanh tay sắp lễ gồm hoa quả, bỏng ngô, vàng hương, chị Nguyễn Thùy Linh (Cầu Giấy, Hà Nội) cho biết, sau giờ tan sở, chị vội đến làm lễ. Đã thành thông lệ, năm nào cũng vậy, trước rằm tháng bảy chị đều đến chùa Quán Sứ. “Gia đình bố mẹ vẫn còn nên tôi đến cầu cho các cụ mạnh khỏe, cầu cho các vong hồn trong gia tộc được xá tội, tiên tổ dưới suối vàng phù hộ độ trì cho cả nhà”, chị giải thích.

Giống như chị Linh, chị Phương Mai (Tây Hồ) từ cơ quan tạt qua chợ rồi đến thẳng chùa Quán Sứ. Chị bảo làm lễ xong mới thấy thanh thản để sau đó hai vợ chồng đưa các con về quê ăn rằm cùng ông bà. “Quê xa không về thăm ông bà thường xuyên được, nhân dịp này gia đình về quê để cả nhà được quây quần ăn bữa cơm chung. Các cụ ở quê rất mong gặp cháu”, chị Mai cho biết.

chuaquansu

Chùa Quán Sứ rất đông người đến làm lễ. Ảnh: Yến Hoa.

Là sinh viên năm thứ nhất, Hải Yến, ĐH Đại Nam lần đầu tiên đến chùa dịp lễ Vu Lan. Không đồ lễ lỉnh kỉnh như bao khách thập phương, Yến chỉ thắp hương, bỏ tiền công đức và thành tâm khấn vái. Yến chia sẻ bố mất từ khi cô còn nhỏ, mẹ một mình nuôi dạy con gái lớn khôn bằng tình yêu thương của người mẹ và sự nghiêm khắc của người cha.

“Mẹ không bao giờ để mình cảm thấy thiệt thòi hay tủi thân vì vắng cha. Mùa lễ Vu Lan, mình đến thắp hương để cảm tạ trời Phật đã cho mình một người mẹ tuyệt vời, cầu mong cho mẹ luôn mạnh khỏe, vui vẻ. Mình rất muốn nói lời cảm ơn mẹ, nhưng sao khó quá, đành gửi những lời này tới trời Phật vậy”, Yến nói.

Kim Liên, ĐH Sư phạm Hà Nội, đã dành hẳn một ngày để đi các chùa trong nội thành Hà Nội. Liên nghẹn ngào chia sẻ, bố cô đang ốm rất nặng, cô không biết làm gì ngoài việc lên chùa cầu xin thánh thần phù hộ cho bố sớm qua cơn nguy kịch. “Em chỉ ước người nằm trên giường bệnh kia là mình. Em sẽ đánh đổi tất cả để bố có thể tỉnh dậy…”, nói đến đây cô sinh viên không cầm được nước mắt.

Còn với Hoàng Anh, sinh viên ĐH Kiến Trúc, ngoài thời gian lên giảng đường, đều đặn hàng ngày cậu đạp xe đến chùa Bằng A, quận Hoàng Mai tham gia khóa tu báo hiếu. Hoàng Anh cho biết rất ít khi đi chùa, nhưng sau khi được một người bạn thuyết phục nên đã đến tham gia thử.

“Ba ngày tham gia khóa tu đã thay đổi con người mình. Mình thực sự hiểu và biết ơn tình yêu, sự hy sinh thầm lặng, cao cả của đấng sinh thành. Mình cũng nhận ra bản thân may mắn hơn rất nhiều người khi được cài hoa đỏ (dành cho những người còn cha mẹ), bởi mình vẫn còn cơ hội để báo hiếu”, Hoàng Anh chia sẻ.

chuaquansu1

Đi lễ chùa cùng cha mẹ cũng là một cách để các vị phụ huynh giáo dục con về đạo hiếu. Ảnh: Yến Hoa.

Trong những ngày này, không khó để bắt gặp nhiều em nhỏ chừng 5-10 tuổi ríu rít theo bố mẹ đi lễ chùa. Chị Phạm Lan Anh sống ở nước ngoài đã lâu, đây là dịp hiếm hoi được trở về Việt Nam. Không có nhiều thời gian, nhưng chị vẫn cố gắng sắp xếp công việc đưa 2 đứa con đến lễ chùa.

“Lần đầu tiên các cháu trở về Việt Nam, lại đúng dịp rằm tháng bảy, mình muốn đưa các cháu đi thăm một số chùa chiền, đồng thời giáo dục cho các cháu nét truyền thống tốt đẹp của người Việt, đó là luôn nhớ về ông bà, tổ tiên. Các cháu tỏ ra rất thích thú, luôn miệng hỏi về truyền thuyết lễ Vu lan và ngày xá tội vong nhân…”, chị Lan Anh kể.Cô bé 8 tuổi Đinh Mai Hương dường như đã quen với việc đi lễ Vu Lan cùng mẹ. Không rộn ràng như bạn bè cùng trang lứa, bé chỉ lặng lẽ theo mẹ. Chị Ngọc, mẹ bé cho biết, hàng năm cứ đến dịp này là chị và chồng đều đưa con đi lễ chùa, cầu cho cha mẹ hai bên được mạnh khỏe, mong những điều may mắn đến với gia đình.

Được hỏi về mong ước của mình, bé Hương tít mắt: “Con mong ông bà, bố mẹ luôn mạnh khỏe. Con cũng xin Phật cho chân bố con khỏi đau để còn làm ngựa chơi với con”.

Theo Hòa thượng Thích Thanh Từ, trong đạo Phật, ngày Vu Lan là ngày nói lên tinh thần phục thiện, hối cải của Tăng Ni, vừa gợi lại lòng hiếu thảo của người con Phật, vừa là ngày tha thứ mọi lỗi lầm của chúng sinh. Vì nó mang ý nghĩa quan trọng như vậy nên mỗi năm đến ngày rằm tháng bảy, phật tử đều tụ hội về các chùa để cúng dường cầu nguyện và nghe, hiểu về tinh thần đạo hiếu.  Yến Hoa

Bạn có đang được “người ấy” để ý?


Dù cho “người ta” có giấu kĩ xúc cảm đến đâu đi nữa thì những biểu hiện nho nhỏ dưới đây cũng đủ sức tố cáo tất cả.

Khi bạn nhận được những “tín hiệu” dưới đây thì không cần nói ra cũng đủ biết. Tuy nhiên, những điều này chỉ mang tính chất tham khảo. Quá lạm dụng, bạn sẽ dễ bị ngộ nhận lắm đấy. Bạn chỉ có thể áp dụng với những đối tượng mà bạn cho là “khả nghi” thôi nhé!

Tỏ ra hiền lành, thân thiện, nhiệt tình: Hãy để ý mà xem, trước đó, người ta vô cùng lạnh lùng, bí hiểm và chả có gì là quan tâm đến bạn, nhưng sao dạo này người ta nói chuyện với bạn hiền quá, lại rất nhiệt tình và cởi mở nữa… Không thể trong một thời gian ngắn mà thái độ thay đổi nhanh như vậy… Chắc có ý gì rồi đây…

Cách cư xử của người ấy với bạn bè khác hẳn: Nếu lúc trước người ta tự nhiên hết mức có thể khi trò chuyện cùng bạn bè thì bây giờ người ta đột ngột tỏ ra…chỉnh tề, nghiêm túc hơn bao giờ hết. Bạn sẽ có cảm giác người ấy nói chuyện có vẻ như bị gượng ép và cố tỏ ra như thế. Đừng khó tính thế chứ, thật ra người ta đang cố để “ghi điểm” trước mặt bạn và muốn bạn bè nói tốt cho người ta thôi mà.

Chứng minh cho bạn thấy rằng họ đang “độc thân”: Để làm gì nhỉ? Để bạn mở lòng với người ta hơn và cũng để người ta đi đến trái tim bạn dễ hơn chứ sao! Hơn nữa, công khai tình trạng độc thân cũng là cách để người ta tạo sự tin tưởng nơi bạn.

Bạn có đang được “người ấy” để ý?

Quan sát bạn từ xa: Người ta quan tâm bạn âm thầm và lặng lẽ. Người ta không công khai, không thể hiện cho bạn thấy, nhưng hãy để ý đi, những lúc bạn cần, người ta đều xuất hiện.

Cho bạn hiểu hơn về họ: Người ấy, bằng nhiều cách, luôn gây sự chú ý nơi bạn và cố để bạn nhận ra những điều mà người ta đang thể hiện. Nếu bạn làm lơ đi thì mục đích của người ta thất bại rồi.

Bạn hay vô tình bắt gặp người ta nhìn mình: Dù bạn không cố ý quan sát người ta, nhưng mỗi khi nhìn lướt qua, bạn lại thấy người ta nhìn mình, rồi quay đi rất nhanh. Ái chà, “tình trong như đã mặt ngoài còn e!” rồi đấy.

Người ấy tỏ ra thờ ơ khi ai đó chọc ghẹo bạn: Đó là vì người ta cố không bộc lộ cảm xúc đi ấy mà, chứ thực sự là cũng cảm thấy khó chịu lắm. Hơn nữa, khi người ta rung rinh trước bạn, người ta thường không muốn “cùng chung chiến tuyến” với đối thủ của mình.

Bỗng dưng “bặt tăm”: Trong một khoảng thời gian nào đó, bỗng dưng người ấy biến mất trước mặt bạn, rồi lại chủ động trò chuyện với bạn vui vẻ bình thường. Điều đó có thể giải thích được rằng: Người ta đang cố gắng che đậy cảm xúc, hoặc muốn “thử lòng” bạn một tí ấy mà.

Linh cảm của chính bạn: Đây là điều quan trọng nhất. Chúng ta thường có “giác quan thứ 6”. Nếu như bạn có linh cảm người ta thích mình, kèm với một vài biểu hiện bên trên, thì xin chúc mừng, bạn đang được yêu đấy!

Theo Mực Tím