Kỷ niệm – Phạm Duy


Cho tôi lại ngày nào
Trăng lên bằng ngọn cau
Me tôi ngồi khâu áo
Bên cây đèn dầu hao
Cha tôi ngồi xem báo
Phố xá vắng hiu hiu
Trong đêm mùa khô ráo
Tôi nghe tiếng còi tàu.
Cho tôi lại chiều hè,
Tôi đi giữa đường quê
Hai bên là hương lúa,
Xa xa là ngọn tre
Thấp thoáng vài con nghé ,
Tiếng nước dưới chân đê
Tôi mê trời mây tía
Không nghe mẹ gọi về.
Cho tôi lại nhà trường
Bao nhiêu là người quen
Không ai thù ai oán
Ai cũng bảo tôi ngoan
Tôi yêu thầy tôi lắm
Nhớ tiếng nói vang vang
Tôi theo tà áo trắng
Cô em bạn cùng trường
Cho tôi lại một mùa
Mưa đêm buồn ngoại ô
Đêm đêm đèn trong ngõ
Soi sáng mảnh tim khô
Tôi mơ thành triệu phú
Cứu vớt gái bơ vơ
Tôi mơ thành thi sĩ
Đem thơ dệt mộng hờ.
Cho tôi lại còn nhiều
Cho tôi lại tình yêu
Tôi không cần khôn khéo,
Tôi không đòi bao nhiêu
Cho tôi lòng non yếu
Dễ khóc dễ tin theo
Cho tôi thời niên thiếu
Cho tôi lại ngày đầu.
Cho đi lại từ đầu
Chưa đi vội về sau
Xin đi từ thơ ấu
Đi vui và bên nhau
Trong tim thì sôi máu
Khóe mắt có trăng sao
Bông hoa cài trên áo,
Trên môi một nguyện cầu
Cho đi lại từ đầu
Chưa đi vội về sau.
Cho đi lại từ đầu
Chưa đi vội về sau.

Kiến dữ bất kiến 見與不見 (Gặp và không gặp)


妳見,或者不見我 Nàng gặp, hay không gặp ta

我就在那裏 Ta vẫn ở đây

不悲不喜 Không mừng, không lụy

妳念,或者不念我 Nàng nhớ, hay không nhớ ta

情就在那裏 Tình vẫn ở đây

不來不去 Không còn, không mất

.

妳愛或者不愛我 Nàng yêu, hay không yêu ta

愛就在那裏 Yêu vẫn ở đây

不增不減 Không thêm, không bớt

.

妳跟,或者不跟我 Nàng theo, hay không theo ta

我的手就在妳的手裏 Tay ta vẫn nơi nàng

不捨不棄 Không lơi, không siết

.

来我懷裏 Hãy ngả vào lòng ta

或者 hoặc là

讓我住進妳的心裏 dành cho ta một chỗ trong trái tim nàng

漠然相愛 (để đôi ta) bình lặng yêu nhau

寂静歡喜 âm thầm thương tưởng

Sayonara daisuki na hito(さよなら 大好きな人)


 

Lyric:
Kanji Lyric:
さよなら大好きな人
さよなら大好きな人
まだ大好きな人
くやしいよとても
悲しいよとても
もうかえってこない
それでも私の大好きな人
何もかも忘れられない
何もかも捨てきれない
こんな自分がみじめで
弱くてかわいそうで大きらい
※さよなら大好きな人
さよなら大好きな人
ずっと大好きな人
ずっとずっと大好きな人
泣かないよ今は
泣かないで今は
心離れてゆく
それでも私の大好きな人
最後だと言いきかせて
最後まで言いきかせて
涙よ止まれ
さいごに笑顔を
覚えておくため
さようなら大好きな人
さようなら大好きな人
ずっと大好(だいす)きな人
ずっとずっと大好(だいす)きな人
ずっとずっとずっと大好きな人
Romaji Lyric:
Sayonara daisuki na hito
Sayonara daisuki na hito
Mada daisuki na hito
Kuyashii yo todemo
Kanashii yo todemo
Mou kaette konai
Soredemo watashi no daisuki na hito
Nani mo kamo wasurerarenai
Nani mo kamo suteru kirenai
Konna jibun ga mijimete
Yowakute kawaisou de daikirai
Sayonara daisuki na hito
Sayonara daisuki na hito
Zutto daisuki na hito
Zutto zutto daisuki na hito
Nakanai yo ima wa
Nakanai de ima wa
Kokoro hanareteiku
Soredemo watashi no daisuki na hito
Saigo da to ii kikasete
Saigo made ii kikasete
Namida yo tomare
Saigo ni egao o
Oboete okutame
Sayonara daisuki na hito
Sayonara daisuki na hito
Zutto daisuki na hito
Zutto zutto daisuki na hito
Zutto zutto zutto daisuki na hito
English translation:
Goodbye my love
Goodbye my love
I still love you
It’s very frustrating
It’s very sad
You’re not coming back
But still, you are my love
I can’t forget anything
I can’t leave it all behind
This miserable me,
I hate the weak and pathetic (me)
Goodbye my love
Goodbye my love
You’ll always be my love
Always always my love
I will not cry now
Please don’t cry now
Our hearts will be separated
But you are still my love
This is the end, I tell myself
Until the end, I tell myself
Tears, stop!
So at last I can remember (your) smile
Goodbye my love
Goodbye my love
You’ll always be my love
Always, always my love
Always always always my love

Ca khúc "Nửa hồn thương đau" và bi kịch của một gia đình


Ca si Khanh Ngoc

(Ca sĩ kiêm diễn viên điện ảnh Khánh Ngọc)

        Vào những năm của thập kỷ 60, báo chí Sài Gòn xôn xao vụ ly dị của vợ chồng ca nhạc sĩ Phạm Đình Chương – Khánh Ngọc. Có thể nói rằng sự tan vỡ của một gia đình tiếng tăm thời bấy giờ được dư luận quy cho môt cuộc tình vụng trộm giữa ca sĩ Khánh Ngọc và  "tình địch" không ai chính là nhạc sĩ Phạm Duy. Nỗi đau dày xe tâm can và sự tan nát của một đai gia đình nghệ sĩ đã "đánh gục’ nhạc sĩ Phạm Đình Chương khi ông phát hiện ra , vợ mình đã yêu người anh rể Phạm Duy. Hay nói cách khác, rể và dâu trong một nhà đã đến với nhau, vượt ra ngoài luân lý đạo thường, vốn là một điều cấm kỵ trong văn hoá gia đình Việt Nam.

Ca sĩ Khánh ngọc, với thân hình bốc lửa, kiều diễm đã được nhiều người biết đến với biệt danh "ngọn núi lửa", cô đã từng làm chao đảo, đắm say nhiều văn nghệ sĩ danh tiếng và khán giả nam rất ái mộ. Khánh Ngọc thành danh trong làng nhạc từ những năm giữa thập niên 1950 đến đầu thập niên 1960. Cô còn là một diễn viên điện ảnh nổi tiếng trước cả Kim Cương, Thẩm Thúy Hằng, Trang Thiên Kim, Kiều Chinh…và  là một trong những ngôi sao thuộc thế hệ đầu tiên sáng chói trong làng điện ảnh Sài Gòn. Khánh Ngọc thường đóng cặp với nam tài tử Lê Quỳnh trong các bộ phim do người Mỹ thực hiện trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam.

Năm 1961, Khánh Ngọc sang Hoa Kỳ để học thêm về ngành điện ảnh và gặp một du học sinh Việt Nam, hai người đã kết hôn và có được ba người con. Hiện Khánh Ngọc sống với gia đình ở Los Angeles.

Nhờ khả năng diễn xuất của mình, Khánh Ngọc trình bày những bản nhạc rất hấp dẫn. Khi hát bản "Cerisier Roses et Pommiers Blances" lời Việt, vào câu đầu : "Vườn xuân ong bướm, ngất ngây ngất ngây lòng ta…"  Khánh Ngọc lim dim mắt, thở dài, tay đè lên quả tim. Cô mở mắt liếc khán giả, nở một nụ cười vừa lẳng lơ vừa khả  ái làm khán giả vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt…

Đớn đau thay cho Phạm Đình Chương , người "si tình" và cũng "thành công" nhất trong việc chinh phục người đẹp chính là nhạc sĩ Phạm Duy.

261193-PhamDuy

(Nhạc sĩ Phạm Duy)

        Trước khi đâm đơn ra toà, Phạm Đình Chương đã nghe phong phanh dư luận. Với tình yêu nồng thắm buổi ban đầu, ông không thể nào tin vào sự ngoại tình đã được đồn thổi. Điều thương tâm nhất là ông vẫn yêu thương, tin tưởng vợ và bỏ ra ngoài tai những điều  không tốt lành của giới văn nghệ sĩ tại Sài Gòn. Và như thế, vào một buổi tối định mệnh, Phạm Đình Chương cùng với những người bạn thân "bắt tại trận" cuộc tình vụng trộm của đôi tình nhân tại quán chè ở Nhà Bè – Gia Định.

Trời đất như sụp đổ dưới chân người nhạc sĩ tài hoa, anh gần như đứng không vững, bạn bè dìu quay trở lại nhà, nơi đứa con thơ dại đang ở nhà một mình ngóng chờ  ba, mẹ về …

Ngay lập tức, sáng hôm sau, một loạt bài phóng sự đều tra nóng bỏng của các báo được phát hành và "cháy số", đắt đỏ nhất là tờ "Nhật báo Sài Gòn mới" của bà Bút Trà. Vụ "ăn chè Nhà Bè" được tung ra với những hình ảnh rất "thời sự" của các thành viên trong gia đình Phạm Đình Chương.

Cả Sài Gòn gần như biết hết !

Cho dù Phạm Duy cầu cứu đến Bộ Thông Tin xin các báo cho ngưng các bài điều tra, phóng sự nhưng "hoạ vô đơn chí", trong cuộc đời này, cái gì càng dấu diếm bao nhiêu, càng được "bùng nổ" và thêu dệt lên bấy nhiêu. Tan nát ! Không còn cách nào khác, Phạm Đình Chương gạt nước mắt đau thương, nộp đơn ly dị lên toà án. Vụ việc kết thúc và Phạm Đình Chương được quyền nuôi đứa con trai lúc bấy giờ khoảng 4-5 tuổi.

Trong đau khổ tột cùng, không còn tâm trí nào để đi biểu diễn với các nghệ sĩ trong Ban hợp ca Thăng Long, Phạm Đình Chương quay về sống đơn độc và ít giao thiệp với bên ngoài. Kể từ đó, những bản tình ca bất hủ ra đời trong nước mắt, trong thương đau vô bờ bến và những hoài niệm xót xa:  "Đêm cuối cùng", "Người đi qua đời tôi", "Khi cuộc tình đã chết", "Thuở ban đầu", "Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển"…

Một đêm mưa tầm tả ở Sài Gòn, ông tình cờ gặp lại Khánh Ngọc trên một sân khấu Đại Nhạc Hội, ông có nhã ý muốn đưa cô vợ đã li dị về nhà nhưng khốn thay, ông bị từ chối. Trong mưa rơi, ông lặng lẽ trở về căn nhà kỷ niệm một thời sống cùng Khánh Ngọc, nhìn qua màn mưa trắng xoá, nhớ về những ngày hạnh phúc giờ đang trôi theo dòng nước….  , Phạm Đình Chương quyết định quyên sinh và giã từ cõi đời này, nơi đã đem đến cho ông quá nhiều nỗi bất hạnh.

May thay, tiếng khóc như xé lòng của đứa con trai đưa ông về hiện tại. Từ đáy tâm thức, một lời nhắn nhủ khuyên ông hãy cố gắng sống tiếp quãng đời còn lại để nuôi đứa con thơ dại. Ông bừng tỉnh và từ bỏ ý định tự tử. Ngay đêm đó, "Nửa hồn thương đau" được khai sinh ở ranh giới giữa sự sống và cái chết của người nhạc sĩ. Trong nước mắt thương đau, sự rã rời, tan nát của tâm can, ngồi nhìn vầng trán thơ ngây của đứa con trai, Phạm Đình Chương đã viết hết nốt nhạc cuối cùng của ca khúc bất hủ này.

Nếu đã một lần nghe bài hát này, chúng ta sẽ hiểu được tâm hồn của con người chỉ có thể chịu đựng đến một giới hạn nhất định. Khi nhắc tới Phạm Đình Chương, người ta lại nghĩ ngay đến "Nửa hồn thương đau" bởi trong ca khúc này là  sự chung thủy tuyệt vời của một người đàn ông.

        Gần 50 năm trôi qua, trong góc khuất nào đó của cuộc đời, nghe người em gái của ông, ca sĩ Thái Thanh, hát ca khúc này, chúng ta mới thấy được nỗi đớn đau tột cùng của người nhạc sĩ tài hoa, bất hạnh và đầy nhân cách này.


Nửa hồn thương đau

(Thơ Thanh Tâm Tuyền)
Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa.

Cho tôi về đường cũ nên thơ.

Cho tôi gặp người xưa ước mơ.

Hay chỉ là giấc mơ thôi.

Nghe tình đang chết trong tôi.

Nghe lòng tiếc nuối xót thương suốt đời
Nhắm mắt ôi sao nửa hồn bỗng thương đau.

Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau.

Hay ta còn hẹn nhau kiếp nào.

Em ở đâu?

Anh ở đâu?

Có chăng mưa sầu buồn đen mắt sâu
Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt.

Chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất.

Và tiếng hát và nước mắt.

Đôi khi anh muốn tin.

Đôi khi anh muốn tin.

Ôi những người ôi những người.

Khóc lẻ loi một mình…

Nhạc chế hay