Trang chủ » Khác » Du Thản Chi

Du Thản Chi


Khi yêu ai ta cần được người ta yêu yêu lại ta. Được yêu lại là điều kiện tối cần thiết, tối quan trọng, bất khả thiếu để tình yêu của ta có thể sống. Nếu ta yêu mà ta không đươc người ta yêu yêu lại ta, chuyện sẽ xẩy ra chắc hơn bắp rang, hơn cua gạch là tình yêu của ta sẽ chết. Sớm muộn gì tình yêu của ta cũng chết dù ta có viết hoa Tình Yêu, có tô son, vẽ phấn cho tình yêu của ta đến chừng nào đi nữa.

Nhưng trên cõi đời này cũng có người — ít thôi, rất ít — yêu mà không đòi hỏi được người họ yêu yêu lại họ, người họ yêu không những không yêu lại họ mà còn hắt hủi họ, đối xử tàn nhẫn với họ, vậy mà họ vẫn cứ yêu.

Trong Tình sử Thiên Long có một người yêu như thế. Người đó là Du Thản Chi. Tôi quan niệm yêu mà không đòi hỏi được người mình yêu yêu lại mới đích thực là yêu. Yêu mà đòi hỏi được yêu lại vẫn là yêu chính mình, muốn cho mình sung sướng chứ chưa phải là yêu chân chính. Tôi vinh danh Du Thản Chi danh hiệu Thiên Long Tình Sử Đệ Nhất Tình Quân!

Du Thản Chi là con của một trong Du Thị Song Hùng, hai anh em họ Du chủ nhân Tụ Hiền Trang, hai người tổ chức cuộc hội họp quần hùng võ lâm các phái không phân biệt chính tà, hắc bạch để lên án Kiều Phong và tìm cách tru diệt Kiều Phong. Du Thị Song Hùng xử dụng đại đao. Trong trận kịch đấu cả hai anh em đều bỏ mạng dưới tay Kiều Phong.

Khi ấy Du Thản Chi mới muời bốn, mười lăm tuổi. Chàng chỉ được chứng kiến trận đấu chứ không được tham gia. Thấy cha và bác cùng không biết bao nhiêu cao thủ chết thảm vì Kiều Phong, Du căm hận quyết chí báo thù.

Sau đó đươc tin Kiều Phong đã về Khiết Đan, Du Thản Chi mang một đao trong mình đi lên miền Bắc. Chàng đi sang Khiết Đan tìm cơ hội giết Kiều Phong để báo thù. Kiều Phong và A Tử đi chơi ngoài thành, gập Du Thản Chi trong đám người Hán vượt biên bất hợp pháp bị quân Khiết Đan bắt làm nô lệ. Thấy chú thiếu niên là người Hán, trạc tuổi A Tử, Kiều Phong lấy Du Thản Chi về phủ hầu hạ Quận Chuá A Tử — Lúc này Kiều Phong, tức Tiêu Phong, được Hoàng Đế Khiết Đan phong Vương, A Tử là Quận Chuá — và để cho A Tử có dịp được nói tiếng Hán với người Hán.

Tất nhiên Du Thản Chi không nói chàng là con cuả Du Thị Song Hùng. Chàng yêu A Tử ngay khi chàng nhìn thấy nàng ngồi trên ngựa. Ngược lại A Tử tỏ ra ác độc hết cỡ với Du Thản Chi. Nàng đặt tên chàng là A Ngưu. Và nàng có vẻ thích thú khi nàng hành hạ chàng, người đồng hương với nàng nơi xứ lạ, quê người.

A Tử bị trọng thương nhưng không đến nỗi quá nặng như A Châu. Tới kinh đô Khiết Đan, nàng được chữa thương và nàng mạnh lại. Khi có Du Thản Chi hầu hạ, nàng lấy Bích Ngọc Vương Đỉnh ra luyện công.

Bích Ngọc Vương Đỉnh, bảo vật trấn môn của Tinh Tú phái. A Tử lấy cắp Bích Ngọc Vương Đỉnh trốn về trung thổ như ta đã biết. Nàng mang đỉnh ngọc trong mình, phóng ngựa ra ngoài thành, A Ngưu Du Thản Chi chạy theo. Đến góc rừng vắng vẻ, A Tử xuống ngựa, đốt hương thơm bỏ vào trong đỉnh. Mùi hương quyến gọi loài độc trùng rắn, rết, nhện, bọ cạp .. quanh đó kéo đến. Độc trùng theo mùi hương mò vào đỉnh ngọc. A Tử mang đỉnh ngọc về phủ, bắt Du Thản Chi thò tay vào đỉnh cho độc trùng hút máu tươi. Khi độc trùng no máu, bụng căng phồng, rời cánh tay Du Thản Chi rơi xuống, A Tử đập chết độc trùng, lấy máu xoa vào hai lòng bàn tay, luyện công.

Trước đó đã một lần Kim Dung dùng đến cách luyện công tương tự như cách này. Chuyện em Hân Thù Nhi trong Ỷ Thiên Kiếm–Đồ Long Đao. Hân Thù Nhi luyện võ công Thiên Thù Tuyệt Hộ Thủ, lấy nọc độc của loài nhện độc để luyện công. Vì có nọc độc trong máu nên mặt và da thịt Hân Thù Nhi sần sùi, xanh đỏ dễ sợ. Về sau nàng được Giáo chủ Minh Giáo Trương Vô Kỵ giải trừ chất độc và chỉ cho nàng cách khác để luyện võ công; Hân Thù Nhi trở lại xinh đẹp. A Tử cũng dùng nọc độc của loài độc trùng, trong số có nhện độc, để luyện công nhưng không thấy nói nhan sắc của nàng bị ảnh hưởng gì.

Trong một đêm bị nọc độc hành hạ khủng khiếp Du Thản Chi lăn lộn, quằn quại trên sàn đá nơi chàng ngủ. Tình cờ chàng nhìn thấy hình vẽ trong một quyển sách chàng mang theo. Quyển sách này rơi xuống chỗ chàng nằm. Hình vẽ một người nằm trong tư thế giống như kiểu chàng đang nằm. Trong lục phủ, ngũ tạng của người trong hình vẽ có một đường chỉ đỏ chạy qua những kinh mạch. Du Thản Chi hướng dẫn bằng tâm ý cơn ngứa trong người chàng theo đường chỉ đỏ ấy. Và chàng thấy cơn ngưá hạ đi, chàng dễ chịu. Từ đó mỗi đêm chàng dùng cách đó để hoá giải, đúng hơn là để dồn chứa nọc độc trong người chàng vào một chỗ, không để chúng phát tác, chạy loạn. Vô tình chàng đã học được phép luyện công theo Dịch Cân Kinh. Quyển sách chàng mang theo từ nhà chàng đó là bí kíp Dịch Cân Kinh mà không ai biết. Từ đó trong người Du Thản Chi tích tụ một lượng độc tính âm hàn khủng khiếp. A Tử không biết A Ngưu của nàng sống được là nhờ chàng có phép luyện công Dịch Cân Kinh. Nhiều lần nàng lấy làm lạ khi thấy A Ngưu bị loại độc trùng kịch độc như con Hàn Ngọc Băng Tầm cắn mà vẫn không chết.

Bọn quân hầu Quận Chuá A Tử thấy Quận Chúa còn ít tuổi mà thích hành hạ tên A Ngưu nên chúng bầy ra trò Diều Người cho Quận Chuá giải trí. Ngoài kinh thành là thảo nguyên, tức bãi cỏ, mông mênh. Mùa đông tuyết trắng, mùa hè cỏ xanh, gió lộng. Bọn quân hầu đề nghị Quận Chuá chơi trò Diều Ngươi bằng cách lấy A Ngưu làm diều. A Ngưu bị trói vào dây, buộc vào ngựa. Ngựa chạy kéo A Ngưu theo. Khi ngựa chạy nhanh người bị kéo theo sẽ bay lên như cánh diều. Khi rớt xuống Diều Người sẽ hộc máu.

A Tử bằng lòng cho A Ngưu làm diều. Du Thản Chi chết đi, sống lại nhiều lần nhưng chàng vẫn không trốn đi. Thế rồi bọn quân hầu Khiết Đan bầy thêm trò chơi làm A Ngưu trở thành Người Đầu Sắt. Chúng đề nghị Quận Chuá cho thợ hàn gắn hai mảnh đầu sắt vào đầu A Ngưu, làm cho A Ngưu trở thành Người Đầu Sắt. A Tử cũng bằng lòng. Từ đó nàng gọi A Ngưu là Thiết Sửu.

Bị gắn đầu sắt A Ngưu–Thiết Sửu vẫn không chịu trốn đi. Nhưng sức chịu đựng của con người — dù con người chịu đựng vì Tình Yêu — không phải là vô hạn. Đến một lúc nào đó Du Thản Chi cũng phải bỏ đi. Chàng vẫn yêu A Tử nhưng chàng thấy không còn có thể sống gần nàng được nữa. Khi ấy A Tử sai đánh chàng đến chết rồi sai đem xác chàng ra quăng ở dòng suối trong rừng. Nàng không muốn nhìn thấy chàng ở gần nàng nữa. Du Thản Chi tỉnh lại trong đêm khuya. Chàng dùng dao cắt và lột hai mảnh sắt ra khỏi đầu chàng. Sắt dính thịt nên chàng đau đến chết ngất một lần nữa.

Du Thản Chi ra đi. Nhờ có chất kịch độc của Hàn Ngọc Băng Tầm trong người, chàng có công lực Cực Ââm. Chàng xuất chưởng đánh ai là người đó lạnh run lên cầm cập. Nhiều hồi sau chàng trở thành Giáo Chủ Vương Tinh Thiên. Chàng gập lại A Tử khi chàng đã là Giáo chủ và nàng đã bị mù.

Sau thời gian sống ở Khiết Đan, Kiều Phong trở vào trung thổ. A Tử về theo. Nàng gập lại Đinh Xuân Thu, Tinh Tú Lão Quái, Chưởng Môn Tinh Tú Phái, Sư phụ của nàng, người bị nàng lấy trộm Bích Ngọc Vương Đỉnh. Nàng phóng độc châm đánh Đinh Xuân Thu nhưng bị Lão phất tay áo đánh độc châm bay ngược lại làm nàng mù hai mắt.

Du Thản Chi can thiệp, đánh Đinh Xuân Thu, cứu A Tử thoát chết. Nàng mù rồi, nàng không thể biết Giáo Chủ Vương Tinh Thiên, vị đại hiệp ân nhân cứu tử của nàng, cũng chính là tên A Ngưu–Thiết Sửu của nàng năm xưa. Nàng một điều: “Thưa Giáo chủ.. em thế này — Dạ..Thưa Giáo chủ em thế nọ..” ngọt hơn đường phèn. Du Thản Chi tự nguyện cho Tiết Thần Y lấy cặp mắt của mình lắp cho A Tử. Chàng chịu mù để cho nàng có mắt nhìn đời.

Những mùa tuyết trắng theo nhau đến, theo nhau qua trên Đỉnh Tuyết Sơn, những mùa lá xanh chuyển mầu thành vàng, đỏ đến trên Rừng Phong… Cuối cùng những mối tình Thiên Long cũng đi đến tuyệt đỉnh. Tất cả những duyên nghiệp, những ân oán đều đươc người tạo ra chúng là Kim Dung giải quyết ở cửa chùa Thiếu Lâm. Trong trận long tranh, hổ đấu cuối cùng trước cửa Thiền hai nhân vật bí mật vẫn ẩn hiện như rồng suốt chiều dài của Thiên Long — Tiêu Viễn Sơn, thân phụ Tiêu Phong, và Mộ Dung Bác, thân phụ Mộ Dung Phục — cùng tỉnh ngộ và quy y Phật pháp, Vô Aùc Bất Tác Diệp nhị nương đến chùa cho vị đương kim Phương Trượng, người tình cũ của nàng, biết Sư Chú Hư Trúc là kết quả cuộc tình của nàng với ông trước đây…

Tiêu Phong làm người Hán không được, làm người Khiết Đan cũng không xong. Ân hận vì mình giết oan quá nhiều người, Tiêu Phong tự phế bỏ võ công và tự sát chết trước cổng chùa.

Đến phút cuối cùng này A Tử mới nói lên tình yêu thầm kín của nàng. Và cũng đến phút cuối cùng này người đọc Thiên Long mới biết A Tử yêu Tiêu Phong, người nàng gọi là ” Tỉ phu “, dù Tiêu Phong chưa chính thức là chồng A Châu. A Tử yêu Kiều Phong, chàng chết, nàng chết theo chàng…

Kim Dung cho A Tử ôm xác Tiêu Phong nhẩy xuống vực. Hình ảnh này không đẹp và không đúng. Tiêu Phong có thể bồng A Tử — đại hán bồng thiếu nữ — nhưng A Tử không thể bồng được Tiêu Phong. Con mèo tha con chuột thì đuợc, nhưng con chuột không thể tha được con mèo. Nếu tôi là đạo diễn làm phim Thiên Long Bát Bộ, tôi sẽ cho xác Tiêu Phong nằm đàng hoàng trên cỗ xe ngựa, A Tử cầm cương cho xe đi xuống núi Thiếu Thất. Nửa đường, nàng giật cương cho ngựa lao xuống vực thẳm.

Khi thấy A Tử định chết với Tiêu Phong, Du Thản Chi kêu lên:

– Cô nương không thể chết được..

A Tử hỏi:

– Tại sao ta lại không chết được?

Đến lúc này Du Thản Chi mới nói lên tình yêu của chàng:

– Tại vì Du mỗ yêu cô nương. Tại vì đôi mắt cô đang nhìn đó là mắt của Du mỗ.

A Tử lạnh lùng:

– Anh yêu tôi nhưng tôi không yêu anh. Tôi không có bổn phận gì với anh cả. Còn mắt của anh thì tôi trả lại cho anh đây.

Nàng móc cặp mắt vứt lại rồi ôm xác Tiêu Phong nhẩy xuống vực.

***

Tôi nhớ lại những cuộc tình Thiên Long và làm những bài thơ vịnh nhân vật Thiên Long trong những đêm buồn năm 1980, 1981 khi tôi mới trở về mái nhà xưa sau 2 năm tù lần thứ nhất ở số 4 Phan đăng Lưu. Nằm trong tù buồn khổ chỉ mong được về nhà. Về nhà lại thấy buồn. Các con tôi tản đi kiếm sống ở các nơi xa, chỉ có vợ chồng tôi quanh quẩn bên nhau trong căn nhà nhỏ..

Quân lịch phong trần, quân bất dĩ.
Ngã hồi phố thị, ngã do liên.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Giai nhân, thi sĩ đối sầu miên.

Phong trần Em vẫn là Em.
Anh về phố chợ, đêm đêm lại buồn.
Một đi hoàng hạc đi luôn,
Giai nhân, thi sĩ đối buồn nằm mơ.

Thấp thoáng — 1980–1997 — đã mười bẩy mùa lá rụng trôi qua đời tôi. Sáng nay trời Virginia bắt đầu vào thu, Rừng Phong trở mình thay lá, ngồi xem lại bản thảo lần cuối trước khi gửi đến nhà xuất bản, tôi lại bồi hồi đi một đường cảm khái vì cuộc tình của A Châu và cuộc tình Du Thản Chi, hai người yêu đẹp nhất Thiên Long.

DU THẢN CHI

Thiên Long Bát Bộ luận anh hùng
Ai người yêu Đệ nhất thủy chung?
Người ấy suốt đời đau với khổ,
Nhưng Tình Yêu rực rỡ không cùng.
Tự thưở Tụ Hiền Trang máu đổ,
Thù cha quyết báo, giết Kiều Phong.
Một đao phiêu bạt lên miền Bắc,
Giang hồ mưa gió những long đong.
Lưới tình trọn kiếp thân vương mắc,
Nợ máu nhà Du trả chẳng xong.
                    ***
Yêu Em chẳng tiếc máu Anh hồng,
Dâng cho Em, Em luyện võ công.
Đỉnh ngọc xá gì loài nhện độc,
Diều người liều với gió phiêu bồng.
Đất Hồ tù rạc, ai cười khóc,
Được gần Em chết cũng ung dung.
Yêu Em dù biết Em tàn khốc,
Em chẳng yêu mà vẫn thủy chung.
                    ***
Cũng là Giáo chủ, cũng anh hùng,
Vương Tinh Thiên, oai vũ chẳng cùng.
Yêu Em khi thấy Em mù mắt,
Móc mắt cho Em chẳng ngại ngùng.
Tim ấy như son, đầu ấy sắt,
Du Thản Chi yêu đẹp lạ lùng.
Thiên Long Tình Sử trăng vằng vặc
Du Tình Quân Đệ Nhất Thủy Chung.

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s